Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng

7 tháng 4, 2014

Ảo tưởng

Đừng tưởng một vài phút ái ân là đã thành người nhà.
Đừng tưởng mọi vui buồn sẻ chia là đã thành ruột thịt.

Đọc tiếp ...

24 tháng 12, 2013

Noel bình thường

Hôm nay là Giáng Sinh.
Không còn cảm hứng tụ tập và hết tuổi lang thang ngoài đường...
Mình ở nhà.
Mọi năm còn lấy cây thông ra lau chùi, trang trí. Năm nay thì nó vẫn ở yên vị trí trong thùng, sau tủ.
Còn chẳng thiết ngắm gì, chẳng có gì là đẹp...
Từ lâu Giáng Sinh không còn là của riêng người Công giáo. Internet càng phát triển, Giáng Sinh càng là của nhiều người.
Người ta chúc tụng nhau trên face, thiệp la liệt trên status, tag cả frienlist chẳng cần biết họ theo đạo nào...
Nhàm.
Qua lâu lắm rồi cái thời gần đến Giáng sinh là cuống quýt đi tìm mua thiệp hay tự làm thiệp, viết, viết, viết, gửi, gửi, gửi...
Giờ chỉ cần nhấp vài lần chuột là xong. Thiệp đẹp long lanh, lời chúc nóng hổi.
Mà nhạt.
Năm nay mình quyết định không tặng quà, gửi thiệp hay lời chúc đến cụ thể một ai.
Một Giáng Sinh bình thường như ngày thường...
Đọc tiếp ...

24 tháng 8, 2013

Sống mới khó làm sao

(Khuất Quang Thụy)

Em có nghe tiếng sấm
Báo một cơn mưa rào
Em có nhìn trời thẳm
Cháy bùng những vì sao

Em có nghe thời cuộc
Run trong từng cọng rau
Đói nghèo và dung tục
Nhận chìm bao thanh cao

Hoa nở chẳng vì đâu
Khi vàng con mắt đói
Bởi xóm làng thương nhau
Bếp mỗi chiều vẫn khói

Đã trở thành giả dối
Những câu thơ ngọt ngào
Đã trở thành tội lỗi
Nếu chỉ ngồi khen nhau

Sống mới khó làm sao
Nữa là còn tranh đấu
Nữa là còn sáng tạo
Nữa là còn yêu nhau.
Đọc tiếp ...

21 tháng 6, 2013

Im lặng

Người ta thường hay sợ cảm giác im lặng, đặc biệt là khi chia tay. Bỗng dưng một ngày không còn nhận được những cuộc điện thoại, những tin nhắn, những lời hỏi thăm. Cả những lời chia sẻ trên các mạng xã hội cũng biến mất dần.
Im lặng có lẽ là thứ cảm giác đáng sợ nhất.
Bạn phải vật lộn tìm cho mình những cách khác để níu kéo lấy những thứ trước đây thường thuộc về những cuộc trò chuyện. Bạn phải học cách chấp nhận sự im lặng và thu cuộc sống của mình lại. Có những người chóng vượt qua những đổ vỡ trong tình yêu nhưng cũng có những người để tang cuộc chia tay rất lâu, có thể là cho đến bạc đầu. Và họ dằn vặt mình bởi những cảm giác bực bội, gắt gỏng hay thậm chí là tuyệt vọng khi cuộc tình tan vỡ.
Nhưng…
Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương. Khi người kia không còn nói gì với bạn nữa không có nghĩa là họ bỏ rơi bạn, cũng không có nghĩa là tình yêu đã chấm dứt. Có quá dễ dàng không nếu như tình yêu tan vỡ đồng nghĩa với việc quên hết về nhau? Vậy thì đó có gọi là tình yêu không?
Họ im lặng. Đó là cách họ chọn để vượt qua những đổ vỡ, không phải là cách họ bỏ rơi bạn. Vì họ vẫn luôn quan tâm đến bạn, theo cách này hay cách khác, những cách thầm lặng hơn, ít ồn ào hơn, nhưng tình cảm họ dành cho bạn vẫn luôn đặc biệt hơn những người khác.
Nếu bạn sợ hãi, bạn lo lắng, bạn hốt hoảng khi người ấy im lặng. Vậy thì có phải chăng bạn nên hỏi lại chính mình rằng bạn có tin vào tình yêu trước kia hay không? Hay bạn có thực sự yêu người ấy hay không?
Cuộc đời này là vô thường. Gặp nhau, yêu nhau rồi rời xa nhau, đó cũng là lẽ thường tình.
Quan trọng là ta đã là gì của nhau trong cuộc đời này…

(Nguồn: gocsuyngam.com)
Đọc tiếp ...

17 tháng 6, 2013

Thật may còn một chốn này riêng tư

Từ lúc Blog Yahoo đóng cửa, cũng là lúc Facebook hết bị chặn, nên người người dẫn rủ nhau sang face chơi hết, blog chỉ còn là nơi dành cho những kẻ tự kỷ như mình...
Facebook hay... cập nhật thông tin liên tục, sử dụng được mọi nơi mọi chỗ, từ điện thoại cùi bắp đến điện thoại thông minh, từ máy bàn cổ lỗ đến Ipad sành điệu... miễn có GPRS, 3G, Wifi.
Facebook vui... status, image, comment, like, chat, note... xa nửa vòng trái đất mà như ngồi ngay bên cạnh, bạn chẳng nhớ quen thuở nào mà chuyện trò ào ào như đã rất thân.
Nhưng... hay đến mấy cũng nhàm, vui đến mấy cũng nhạt.
Post đó, like đó, comment đó... lướt qua nhanh hơn cả thời gian. Chân thành bỗng như hời hợt. Chẳng kịp để cảm nhận, để nghĩ suy, để đồng điệu...
Thật may còn có chốn này...


Đọc tiếp ...
LÊN ĐẦU TRANG