Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm trạng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm trạng. Hiển thị tất cả bài đăng

27 tháng 11, 2015

The last days in Saigon

Chính thức loan tin.
Chính thức thôi việc.
Chính thức rao bán các loại tài sản.
Còn mỗi việc cuối cùng là mua vé và cuốn gói...
Nhưng...
Chẳng biết còn nấn ná điều gì?
Không tiếc nuối hôm qua...
Không lo lắng ngày mai...
Không e ngại di chuyển...
Có lẽ còn nấn ná vì không muốn thay đổi những thói quen qua 17 năm từ "sợi chỉ" đã trở thành "dây cáp"
Chỉ có thói quen là không từ bỏ dễ dàng...


Đọc tiếp ...

1 tháng 8, 2015

Nỗi lòng khó tỏ

Sau 2 tuần rong chơi quên đời, lại quay về với nỗi buồn... cũ.
Đã chán lắm kiếp tha hương... Thân ở trọ... Công việc khó khăn... Không muốn cố gắng nữa...
Muốn trở về nhà...
Sự ra đi của mình đã thành quen với mọi người, trở về là xáo trộn...
Ai cũng muốn mình quay về, nhưng không ai chào đón.
Giờ thì đâu mới là nhà?
Thấy bi quan trước cuộc sống này.
Đọc tiếp ...

15 tháng 6, 2015

Giá như mỗi khi mệt lại có ngay một chỗ để nghỉ chân...

Cảm thấy nản... với cuộc đời...
Muốn dừng tất cả.
Không nguồn động viên mình tiếp tục đi.
Không chốn chờ mong hối thúc mình quay về.
Bơ vơ.
Bây giờ, trên quãng đời này, chỉ cần 1 chỗ để nghỉ chân cũng là xa xỉ...
Đọc tiếp ...

29 tháng 5, 2015

Cảm thấy muốn ngã vào đâu đó

Cảm thấy muốn ngã vào đâu đó
Ngã vào em liệu có được không?
Đọc tiếp ...

13 tháng 5, 2015

Rồi sẽ có lúc con cần phải trở về

(Nguyễn Phong Việt)

Rồi sẽ đến lúc con cần phải trở về
cần được khóc và cần lau nước mắt
con đã từng ước mình đừng sinh ra để không bao giờ phải sống mỏi mệt
chỉ ước mình là dòng nước mà thôi...

Có lẽ con đã bất hiếu từ lúc mới chào đời
những đớn đau, giận hờn đều cuộn vào lòng giấu kín
con không cho phép mình nhìn thấy giọt nước mắt của mình rơi xuống
cứ lạnh lùng để lớn lên...
Đôi khi con thèm khát thể hiện sự yêu thương
những giấc ngủ bớt đi nhiều mộng mị
trải lòng ra mà không bận tâm nhiều phút giây suy nghĩ
ai tốt hay không tốt với mình?

Đã hơn một lần con gục ngã trên đường
Và ước chi con người ấy đến giúp
ước chi con người ấy chỉ hỏi han một câu đơn giản nhất:
- H. sống có vui không?
(Con sẽ chắp tay mà tạ ơn
dù khổ đau hiện rõ trong mắt nhìn...)

Biết rằng ai cũng muốn sống cho hạnh phúc của chính mình
nhưng con muốn được sống cho hạnh phúc của người khác
muốn cả việc được chết đi để quãng đời còn lại của người ấy thanh thản
muốn được nhìn người ấy đi hết con đường
muốn được người ấy nhận ra mình- chỉ- một- lần- biết- yêu- thương...

Cảm giác bất lực đã khiến con từng ngày trở nên lặng câm
thui thủi mà sống
con ghét cay ghét đắng cái gọi là số phận
cho con biết yêu một con người
và rồi xô con xuống ngày tháng của đơn côi...

Đã không còn biết lòng mình buồn hay vui
khi ước mơ trong tim đã chết rồi!

Rồi sẽ đến lúc con cần phải trở về
cần được khụy ngã để được nâng đỡ như cuộc đời ấu thơ...
Đọc tiếp ...
LÊN ĐẦU TRANG